Thu11152018

Back Save a Life Our Children Long An - Hành trình...không còn buồn

Long An - Hành trình...không còn buồn

 

Viết tiếp cho “Nhật ký Long An … buồn”

Ngày… tháng… năm…

Sau chuyến đi vãng gia lần đầu tiên, những cú điện thoại, những chia sẻ, những động viên, thậm chí giới thiệu việc làm cho mẹ trẻ tại Thành phố để gần con hơn, gia đình trẻ vẫn không lay chuyển, chúng tôi – thật tình nghĩ đã không còn cách, những gì cần làm đã làm hết rồi.

Nhưng vẫn còn một ngọn nến Hi Vọng – ngọn nến này do Anh T. thắp cho cả đoàn, chúng tôi quyết định vãng gia lần 2.

 

Ngày… tháng… năm…

Khi gặp gỡ trực tiếp với gia đình, lắng nghe được những khúc mắc trong lòng họ, chúng tôi cũng cố gắng thuyết phục một lần nữa. Ông bà ngoại nhớ cháu không nỡ rời xa, bác Hai thì nghĩ làm như vậy Chị V. – mẹ của trẻ – là một người không có trách nhiệm, đùn đẩy việc nuôi con của mình cho những người xa lạ. Gia đình sợ hàng xóm láng giềng dị nghị soi mói: có một đứa con mà nuôi cũng chẳng xong phải đem vô… viện mồ côi? Nghe xong những lí do đó chúng tôi cũng rất bất ngờ. Anh T. thay mặt chúng tôi phân tích một lần nữa cho gia đình những lợi ích khi đồng ý cho trẻ về với Mái ấm, không phải gia đình không lo được, nhưng so với việc học tại Long An và học tại Thành phố – nơi đâu sẽ tốt hơn? Chúng ta là những người lớn, chúng ta hiểu chuyện và chắc chắn chúng ta hiểu rõ đâu là môi trường tốt nhất cho con mình. (Xem ra khoản nói chuyện này bản thân tôi còn phải học hỏi nhiều nơi anh )

Tuy nhiên, gia đình – đặc biệt là ông bà ngoại, vẫn không có vẻ gì là lay chuyển cho lắm, mặc dù Chị V. vẫn rất tha thiết cho con được lên Thành phố nhưng cũng rất mong muốn được cha mẹ chấp thuận và đồng ý. Ông ngoại ngồi trầm ngâm suy nghĩ, thời gian cứ nặng nề trôi qua, ngoài trời mưa bắt đầu lấm tấm vài hạt đầu tiên. Cuối cùng, ông không quyết mà nhường quyền quyết định cho mẹ trẻ – là người sẽ chịu trách nhiệm trực tiếp về tương lai – con người – nhân bản của trẻ. Chia tay gia đình, chúng tôi trở về thành phố, mưa càng lúc càng nặng hạt, mưa “chạy” theo chúng tôi từ Long An về Thành phố, mưa xối xả nhưng cũng chẳng lôi tuột được những băn khoăn lo lắng trong mỗi chúng tôi – Liệu chuyến đi lần này có thu hoạch kết quả gì không?

Ngày… tháng… năm…

Chị V. gọi điện thoại báo: “Chắc chị sẽ không cho con chị lên, xin lỗi các em nha, đừng giận chị, gia đình chị không ai đồng ý cả.” Ngậm ngùi, tôi cũng chẳng biết nói gì hơn…

Ngày… tháng… năm…

Chị gọi lại cho tôi hỏi nếu bây giờ chị đổi ý có còn kịp không. Dĩ nhiên là chúng tôi luôn sẵn lòng tiếp chị và đón nhận trẻ. Chúng tôi đón chị tại văn phòng, dẫn chị đi xem trường đã xin cho trẻ nhập học khi lên Thành phố, đến xem cả Mái ấm vừa mới sửa chữa và “làm đẹp”. Chị cứ nhắc đi nhắc lại, cuộc đời chị là cả một thất bại, bây giờ chỉ mong cho con ăn học thành tài, thời gian sẽ chứng minh quyết định của chị là đúng. À, phải nhắc đến trong việc thay đổi quyết định của chị cũng có một sự tác động rất lớn của chị H. – phóng viên Báo T. trước đây đã giới thiệu chị cho chúng tôi. Chị V. kể: “Sau khi biết chị không cho bé H. lên Thành phố học, chị H. giận chị luôn, chị nghe chị H. xưng với chị là “tui” là chị biết rồi.”

Ngày… tháng… năm…

Hôm đón hai mẹ con lên Thành phố để chính thức vào ở Mái ấm trời mưa tầm tã, mưa suốt từ sáng kéo dài đến trưa kéo luôn tới chiều tối. Sau khi “ghé trạm” tại văn phòng ăn cơm trưa và nghĩ ngơi một chút, chúng tôi đưa hai mẹ con về Mái ấm sắp xếp vật dụng. Sau đó, cả nhóm chia làm hai hướng, một hướng sẽ đi hỏi trường và đăng ký tạm trú cho trẻ, hướng còn lại cùng hai mẹ con đi siêu thị mua thêm vài vật dụng cá nhân cần thiết cho Mái ấm. À, sở thích của trẻ là …đi siêu thị, tôi hỏi: “Vậy mỗi lần con đi siêu thị con mua gì?” Trẻ nói: “Dạ chỉ đi coi thôi chứ không có mua.” Trong quá trình mua sắm, tôi biết có những thứ bánh kẹo trẻ thích lắm nhưng chị V. luôn thầm thì căn dặn: “Con phải dùng tiền cho hợp lí, đừng có cái gì cũng đòi, từ nãy đến giờ dì L. mua vật dụng cho Mái ấm, là cho cả con nữa, tốn nhiều tiền lắm rồi.” Tôi nghe hết, tôi biết hết nhưng cũng giả bộ như không biết để xem phản ứng trẻ như thế nào. Nhìn ánh mắt thèm thuồng của trẻ khi nhìn những vật dụng đầy màu sắc nhưng cũng cố gắng không nói ra thì tôi cũng hiểu là cả một nỗ lực phi thường với đứa trẻ 13 tuổi. Cuối ngày, sau khi dẫn trẻ đi siêu thị, tôi quyết định cho trẻ chọn thêm hai xấp giấy bao tập mới (để thay đổi tên trường học luôn) và một em bé búp bê nhỏ xíu xiu bằng đất sét vừa có thể trang trí bàn học, vừa dùng để chặn giấy.

 

Trẻ và mẹ tại Mái ấm

Ngày… tháng… năm…

Chiều nay, trẻ đi học. Chúng tôi cứ lo ngay ngáy. Ởdưới quê, môn ngoại ngữ không được chú trọng, mà buổi học đầu tiên của trẻ là học Anh văn. Về nhà, tôi hỏi:

-  Con đi học có vui không?

-  Dạ vui.

-  Con có hiểu cô giáo nói gì không?

-  Dạ không – Tôi bật cười hì hì Tongue out

-  Vậy con có quen được bạn nào chưa?

-  Dạ giờ chơi có bạn tới rủ con đi mua đồ rồi đi vòng vòng chơi.

-  Ừ, vậy con cứ từ từ làm quen với các bạn.

 

Trẻ đi học

Buổi tối, khi tôi kiểm tra thừ kiến thức Anh văn của trẻ, hic, trẻ không nhớ gì hết ngoài “Good morning”, đắn đo quá, như vậy làm sao con có thể theo kịp các bạn tại Thành phố – toàn những bạn được cha mẹ gửi đi các trung tâm học. Tôi động viên: “Thôi, bây giờ mình bắt đầu lại từ đầu cũng chưa muộn, nhưng bản thân con phải cố gắng hơn nhiều nhé, rồi các cô chú sẽ giúp con học.”

Thế là trẻ đã về với Mái ấm được hai ngày rồi, bao lo lắng, bao kế hoạch, bản thân chúng tôi – Tổ chức Một Thân Hình – biết là phải còn cố gắng nhiều hơn nữa, phải lo cho trẻ nhiều hơn nữa để theo kịp chương trình học tại đây.

Cha ơi, chúc lành cho chúng con nếu đây là điều đẹp ý Cha nhé Innocent

_Elly Doan_

Leave a comment

Make sure you enter the (*) required information where indicated.

Long An - Hành trình...không còn buồn

Hiền Thục

hienthuc
Thanks for her support ! Do you Like her T-shirt ?
Long An - Hành trình...không còn buồn

Như Loan

nhuloan2 Singer Nhu Loan visited OBV's children and she became "Be Their Voice". How about you?

Long An - Hành trình...không còn buồn

Support Us

hoodie
Buy a T-Shirt - Hoodie
Long An - Hành trình...không còn buồn

Kristine Sa

christine
How To Become Their Voice
Long An - Hành trình...không còn buồn

It's YOU

ityou
If not YOU then WHO ?