Wed01172018

Back Save a Life Our Children Hành trình Long An "buồn"

Hành trình Long An "buồn"

Hành trình Long An "buồn

Ngày… tháng… năm...

Lần đầu tiên gặp em là một sáng Chúa nhật đẹp trời, em đi cùng mẹ – Chị V. Thời tiết thanh bình quá đỗi nhưng cũng chẳng xóa đi được những dậy sóng trong lòng em qua ánh mắt e dè nhút nhát. Nhờ sự giới thiệu của Chị H. (PV Báo TT) câu chuyện khởi đầu dần thân mật hơn và ấm cúng hơn. Và nước mắt long lanh chị V. chẫm rãi kể lại câu chuyện đau lòng…

Không may mắn trong cuộc hôn nhân đầu, chồng bỏ đi khi đứa con còn tượng hình trong dạ mẹ, Chị V. cắn răng sinh con và nuôi con khôn lớn. Cách đây vài năm, Chị quyết định đi tiếp bước nữa với một người đàn ông làm nghề xe ôm. Và bi kịch bắt đầu từ đây.


Chị phải làm thuê làm mướn quanh năm kiếm tiền nuôi con ăn học. Cha dượng làm nghề xe ôm nên có thể đi đi về về. Và trong những lần “đi đi về về” đó, ông ta đã giở trò đồi bại – xâm hại tình dục em nhiều lần trong nhiều năm. Em chỉ 13 tuổi. Nhiều khi nghĩ lại, tôi thấy rợn cả người, 13 tuổi, một lứa tuổi hồn nhiên, cơ thể thiếu nữ của em phát triển còn chưa đầy đủ. Vậy ông ta có thể làm được những gì?! Thật dã man.

Bị cha dượng dọa nếu em nói ra ông ta sẽ đánh đập mẹ em tàn nhẫn. Do từng chứng kiến nhiều lần ông ta thượng cẳng chân hạ cẳng tay với mẹ nên em âm thầm chịu đựng không nói ra. Ngày qua ngày, tháng lại tháng, năm đến năm, từ một học sinh giỏi đứng nhì lớp bây giờ học lực của em chỉ ở mức trung bình.

Chị V. –  không ngờ có Tổ chức Một Thân Hình (OBV) – chuyên chăm lo và nuôi dưỡng trẻ bị xâm hại tình dục. Chị rất cảm kích, cám ơn không hết lời. Còn trong lòng tôi thì nặng trĩu một nỗi xót xa cho hoàn cảnh của hai mẹ con. Cần hành động giúp em ngay thôi.

Ngày… tháng… năm...

Ngồi viết báo cáo về tình hình trẻ và lên kế hoạch vãng gia, nhớ lại ánh mắt của em từ buổi đầu gặp, tôi càng thêm quyết tâm.

Ngày… tháng… năm...

Nhóm chúng tôi, gồm hai thành viên trong Tổ chức OBV và hai thành viên của Trung tâm Nhịp Cầu Hạnh Phúc lên đường vãng gia gia đình trẻ. Đi tới Thị xã A., vẫn chưa tới. Chạy tiếp tới Chợ B., vẫn chưa tới. Đến khi sắp hát bài “Nhiều cây số ê mông rồi, đường còn xa lắm không…” thì nhận được cuộc gọi của chị. Biết Tổ chức có dự định xuống vãng gia, nên từ sớm hai mẹ con đã đứng ngay ngã tư C. – gần chợ B. – đợi. Theo sự chỉ dẫn của chị V., chúng tôi men theo một đoạn đường nhỏ như đường làng, hai bên là cánh đồng lúa xanh rì rào rì rào cò bay thẳng cánh.

DSCN1944 (NXPowerLite)

Từ đường “làng” – tạm gọi như vậy nhé – chúng tôi quẹo vô đường “con của làng” hai bên là hai hàng cây thanh long.

DSCN1954 (NXPowerLite)

Hic, đường hẹp quá, cứ lo ngay ngáy nhánh thanh long quất vô mặt là tàn phai sắc hương. Từ đường “con của làng”, chúng tôi chạy tiếp vô đường con của “con của làng”. Hihihi giờ mới thấy, đồng chí chở mình thật là kiệt xuất, chứ như tôi nãy giờ cầm tài chắc xuống ao bắt cá rồi. Cuối cùng cũng đến nhà chị (hiện hai mẹ con đang về sống chung với ông bà ngoại).

Biết nói làm sao nhỉ… một ngôi nhà xiêu vẹo nhìn từ bên ngoài, tôi có cảm tưởng chỉ cần thò tay chạm nhẹ một cái là nó cũng có thể đổ. Bên trong nhà còn hoang tàn hơn. Nền đất, bộ bàn cũ kỹ, tấm che rách xỉn màu, chỗ đi vệ sinh là một túp chòi nhỏ bên hông nhà. Thứ quý giá nhất trong nhà là một tấm phản đã cũ dùng để ngủ và cũng là chỗ tận dụng để mời cả đoàn ngồi vì nhà không đủ ghế.

hinh linh

PICT0025 (NXPowerLite)

DSCN1958 (NXPowerLite)

Tiếp chúng tôi là ông bà ngoại và mẹ của em. Gia đình rất mừng, rất ủng hộ và rất cám ơn Tổ chức đã quan tâm đến cháu của mình vì biết rằng trong tương lai chắc chắn cũng không thể đủ điều kiện cho em ăn học tiếp được. Cuộc chuyện trò diễn ra trong thuận lợi đến không ngờ của các thành viên trong đoàn. Gia đình tuy khó khăn nhưng rất hiếu khách. Ông ngoại tỏ thiện ý mong chúng tôi ở lại dùng cơm trưa nhưng cả đoàn phải ra về sớm để kịp giờ cho một thành viên chạy về dạy học. Chúng tôi hẹn lại lần sau.

Ngày… tháng… năm...

Do được gia đình ủng hộ và chấp thuận, chúng tôi cố gắng liên lạc với Hiệu trưởng các trường để làm thủ tục chuyển trường cho em. Phù, cuối cùng cũng có một trường đồng ý nhận. Chúng tôi vui mừng báo tin cho chị V. Cám ơn, cám ơn và cám ơn – chị chỉ nói được đến thế. Chị ơi, chúng em có làm gì đâu, chúng em chỉ thay mặt các vị ân nhân giúp cho chị và cháu thôi. Giúp cho em, một mảng đời không may nhưng trong tương lai mọi chuyện sẽ khởi sắc. Đời vẫn vui.

Ngày… tháng… năm...

Sau chuyến đi Cả Nổ, An Giang về, tôi nghe báo lại tin gia đình mới gọi điện thoại lên báo không đồng ý nữa vì lí do không muốn xa cháu. Lửa trong tôi đang phừng phừng, bị một cơn gió mạnh xém thổi tắt (và trong tình hình thực tế thì khi nghe tin này xong tôi quên béng mất việc đang làm và hâm khét lẹt nồi súp yêu quý). Nhưng tôi định thần lại, thầm nghĩ: Chắc là có uẩn khúc gì đây vì rõ ràng ngay từ đầu, ông bà nội rất tàn thành mà! Tôi gọi lại cho chị.

Nội tình đã hiểu rõ, người chị Hai sau khi đi làm đồng về, nghe ý định của chị và gia đình đã kịch liệt phản đối và làm chính ông bà ngoại – người đã từng rất ủng hộ chúng tôi – lung lay ý định ban đầu. Chị V. nhỏ bé và yếu đuối không thể có tiếng nói của mình. Thuyết phục chị hết lời, tôi đưa ra những lợi ích của em khi về với Mái ấm và còn vấn đề tương lai mai sau. Chị nói sẽ suy nghĩ lại. Tôi nhen lên tia hy vọng.

Ngày… tháng… năm...

Chị gọi điện thoại báo sáng mai sẽ lên Thành phố đem theo học bạ hoàn tất việc chuyển trường cho em. Ôi, vui quá là vui. Thế là một em nữa sẽ về với Mái ấm.

Ngày… tháng… năm...

Mới sáng sớm, chị đã gọi điện thoại, tôi vẫn còn ngủ. Tưởng chị đã lên tới Thành phố, tôi bật dậy định ra đón chị nhưng chị lại nói: “Em ơi, chị xin lỗi, chị cũng muốn cho con chị lên Thành phố nhưng gia đình chị phản đối dữ quá, nói chị là một người mẹ vô trách nhiệm…” Tôi cũng một lần nữa khuyên chị nên suy nghĩ lại về quyết định này, chúng tôi cũng giới thiệu cho chị có một công việc tại Thành phố và hứa sẽ gọi lại cho chị sau. Hic, buồn. Thế là nguyên ngày hôm đó cũng không có tâm trạng làm việc nữa.

Ngày… tháng… năm...

Im lặng và chờ đợi.

Ngày… tháng… năm...

Suy nghĩ và cầu nguyện.

Ngày… tháng… năm...

Tôi gọi lại cho chị mà lòng hồi hộp không nguôi. “Cả nhà chị đều phản đối chị hết em ơi!” – “Thôi đành vậy, những việc cần làm cũng đã làm hết, những gì cần nói cũng đã nói hết, em chỉ mong cho bé H. có một cuộc sống tốt hơn, có tương lai hơn và đặc biệt là quên đi cú sốc vừa qua.” Lòng buồn rười rượi, chị ơi, bác Hai và ông bà ngoại, ai sẽ là người hỗ trợ chị chăm lo cho bé? Chị ơi, ông bà ngoại và thậm chí cả chị nữa cũng không thể sống đời với bé. Chị ơi, nghĩ tới tương lai của bé đi chị ơi. Chỉ có chị là người có thể suy nghĩ thấu đáo nhất và quyết định đúng đắn nhất cho con của mình.


Tôi vẫn tiếp tục cầu nguyện, cầu nguyện cho chị thay đổi suy nghĩ…


_Elly Doan_

Leave a comment

Make sure you enter the (*) required information where indicated.

Hành trình Long An "buồn

Hiền Thục

hienthuc
Thanks for her support ! Do you Like her T-shirt ?
Hành trình Long An "buồn

Như Loan

nhuloan2 Singer Nhu Loan visited OBV's children and she became "Be Their Voice". How about you?

Hành trình Long An "buồn

Support Us

hoodie
Buy a T-Shirt - Hoodie
Hành trình Long An "buồn

Kristine Sa

christine
How To Become Their Voice
Hành trình Long An "buồn

It's YOU

ityou
If not YOU then WHO ?